Trên con đường đầy sương mù, ánh đèn dìu dịu từ cột đèn cổng chào của biệt thự Dịch gia nhấp nhô rọi sáng những tàn tro tình cảm. Trong căn phòng rộng lớn, cô vợ nhỏ Aria đau khổ quỳ trên sàn, ánh mắt u buồn nhìn theo hình phản chiếu của chính mình trên tấm gương bị vỡ.
Dịch Thiếu, chàng tổng tài lãnh đạm, diện bộ vest màu đen bước vào phòng, ánh mắt không một chút ấn tượng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
"Aria, đủ rồi. Em không cần phải cố gắng nữa," anh lạnh lùng nhấn mạnh, tiếng nói nghe lạnh lùng như băng.
Nhưng Aria, cô gái vốn mạnh mẽ và kiên cường, không chịu từ bỏ trước ánh mắt lạnh lùng đó. "Anh không hiểu, Dịch Thiếu. Tình yêu của em không phải trò chơi, không phải để anh xé nát mãi mãi." Tiếng nói của cô run rẩy nhưng vẫn cố giữ vững lời đứng đắn.
Dịch Thiếu nhấn chặt cánh cửa, bước đến gần Aria, ánh mắt khó đọc, "Tình yêu? Đừng nói với tôi về tình yêu khi cô đã phản bội lòng tin của tôi."
Nhưng khi cô gái quay đầu, ánh mắt rưng rưng nước, mắt đày đọa nhìn vào Dịch Thiếu, chàng tổng tài lạnh lùng cuối cùng cũng nhận ra, có những lần giận dữ không thể chôn sâu lòng, và có những tình yêu không thể nào quên.