Trong một đêm tĩnh lặng tại Thành Đô năm 1995, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng lên cánh cửa cũ kỹ của căn nhà hoang tàn. Tiếng gió lạnh thổi qua làm xào xạc những chiếc cửa sổ rách nát, toả ra ánh sáng lưỡi bếp nhòe nhoét. Một cô gái trẻ tóc đen dày bất ngờ mở cánh cửa kia, ánh đèn phản chiếu lên gương mặt nhăn nheo của ông bà. Chúng không phải là người thân của cô, mà là những hồn ma u ám nhè nhẹ đang bước từ bóng tối.
"Cháu đã đến muộn quá rồi..." giọng ông bà vang lên lạ thường, hòa quyện với tiếng gió lạnh.
Cô gái giật mình, cảm thấy rợn người, nhưng nụ cười kiên cường vẫn nở trên môi. "Hai cụ chắc bị lạc đường khi mất. Hãy theo cháu, cảnh sát đồng ý giúp đỡ cụ chúng ta."
Nhưng khi cô gắng dẫn họ ra khỏi căn nhà cũ, một bí mật kinh hoàng được vén màn: bức tranh treo trên tường hóa ra là hình ảnh của cô gái cùng với hai hồn ma kia, với chữ "Hồi ức không bao giờ phai nhạt". Bóng đêm hoàn toàn ẩn chứa những điều kinh hoàng hơn cô tưởng tượng. Cảnh sát không thể giúp được bất cứ ai khi tòa nhà bắt đầu biến thành một điều không phải từ thế giới loài người.