Trên bước đường đổ mưa, hình bóng của Hoa Dạ cô đơn rơi vào tầm mắt của Thẩm Tuyết. Người con gái với khuôn mặt kiêu hãnh và ánh mắt sắc bén như dao găm, nhưng trong đôi mắt đó là sự bi thương không thể che giấu. Thẩm Tuyết ôm lấy cuốn bức thư một lời của Hoa Dạ, nhưng trong lòng, sự khó chịu và bất an dâng lên.
Đã từ lâu, mạnh mẽ và quyết đoán, Thẩm Tuyết chưa từng để tâm đến ai, cô luôn kiêng nể mẫu thân và đứng vững trước mọi thử thách. Nhưng từ khi Hoa Dạ xuất hiện, cuộc sống của cô dường như bị đảo lộn. Từ những xao lạc nhỏ, máu thịt, tình cảm, đến bí mật và âm mưu. Một mối quan hệ phức tạp và nhập nhằng dần hiện ra giữa hai người phụ nữ này.
Đêm đen như mực, Thẩm Tuyết bước vào căn phòng nhỏ của Hoa Dạ. Hơi thở đều đều, âm thanh trầm ấm: "Mẹ!" cô gọi, nhưng mắt cô lại lấp lửng nỗi lo sợ. Những lời nói từ đáy lòng đã được bộc lộ, nhưng liệu đây có phải lúc để mọi bí mật bị vén màn, hay chỉ là chiếc màn che phủ cho những âm mưu sẽ sớm hé lộ?