Trong một ngôi nhà nhỏ xinh, chỉ với hai chiếc cửa sổ nhỏ bên hông, Khoa và Lan sống chung với nhau. Khoa, chàng trai mơ mộng, luôn ấp ủ ước mơ trở thành một nhà văn tài năng; còn Lan, cô gái cá tính, luôn nghĩ rằng cuộc sống không cần phải quá phức tạp.
Một ngày, khi trời đổ mưa như trút, máy giặt cũ của họ bất ngờ hỏng, từ đó, hàng trăm bộ đồ ướt sũng lưng lung loay hoay trong phòng khách. Khoa như đang ở ngưỡng cửa thất bại, còn Lan đành phải cười nhạo, căn bản chẳng quan tâm. Nhưng rồi, từng ánh sáng lấp lánh như những viên ngọc phát sáng trong đầu Khoa - ý tưởng viết một cuốn truyện siêu thực về cuộc sống chung thủy của họ bắt đầu từ đây.
Khoa viết nhanh, viết liền, mỗi từ mỗi câu như dòng chảy ý tưởng cuồn cuộn. Truyện của Khoa không phải về họ, mà về mệnh đề "Chúng ta" - về những hạnh phúc, khó khăn, và những câu chuyện cười trong cuộc sống hàng ngày. Đến một ngày, khi cuốn truyện xuất bản, Lan đọc nó, cô nhận ra rằng, Khoa đã viết nó không chỉ với tình yêu dành cho viết lách, mà còn với tình yêu dành cho chính cô.
Và từ đó, câu chuyện về cuộc sống chung của Khoa và Lan không còn chỉ là ý tưởng trong truyện, mà trở thành sự thật hạnh phúc của họ, với tất cả những tình cảm, cảm xúc, và hồi kết không thể lãng quên.