Trên con phố đông đúc, ánh đèn lung linh đã khuất sau tòa nhà chọc trời. Trăng lên kia như một viên ngọc trắng tỏa sáng giữa bầu trời đêm. Trong căn phòng tối om, tiếng đồng hồ cũ kêu bước thấp thoáng giữa cơn mơ mịn màng. Bàn tay ấm áp vươn tới, ôm lấy vóc dáng thoáng chốc tan nát của hắn.
Cô gái uốn éo bên cạnh, hơi thở nhàn nhạt thoảng qua, khiến trái tim hắn đập nhanh hơn từng nhịp. Vẻ mặt trầm ngâm, mắt sâu biết bao tâm tư cất giữ. Cô không phải là một đóa hoa rực rỡ, nhưng nụ cười ẩn chứa dày dạn trí tuệ và sự lôi cuốn khó cưỡng.
"Em đã từng yêu một ai đó chưa?" Hắn ngồi dậy, ánh mắt như muốn đọc hết bí mật cô dưới bóng đêm tĩnh lặng.
Cô gật đầu, dường như thấu hiểu mọi ẩn số hắn đang muốn đào sâu.
"Vậy nếu anh nói rằng, mỗi ngày hôn em sẽ mang đến một hạnh phúc, nhưng chỉ được ôm em khi đêm về, liệu em có đồng ý không?" Tiếng lời hắn được mạch lạc trong không gian yên bình, như mộng mị.
Cô nhìn hắn, ánh mắt như chứa chan biển bao ước vọng chưa thể diễn tả. "Anh muốn gì thì cứ nói, em sẽ không từ chối," cô thốt lên.
Đêm thật dài, nhưng giấc mơ của hai người sẽ còn dài hơn. Tình yêu bắt đầu bằng hôn nhẹ nhàng, nhưng chỉ thể hiện qua sự ôm chặt khi trời đêm buông xuống. Dần dần, bí mật trong tâm hồn từng giọt từng giọt lộ ra, tạo nên một mạch kể không lẫn vào đâu được giữa họ.